Hà Nội 31oC
Thứ bảy, 13/08/2022

Quán nhỏ ven đường

26/06/2022 6:00 PM (GMT+7)

Hồi tôi còn mới học cấp một khoảng đầu năm chín mươi, cuộc sống vùng quê tôi nghèo lắm. Gọi là xơ xác như mấy mớ rau tạp tàng. Đi thì đi bộ vài ba cây số, mà cái nắng miền trung như thiêu như đốt, ai bảo bình minh đẹp chứ tôi chỉ thấy toát mồ hôi hột.

 

 

 Quán nhỏ ven đường - Ảnh 1.

Ảnh minh họa do tác giả cung cấp.

Qua quán nhỏ ven đường gần trường học, thấy vài ba đứa chúm chụm mua bánh kẹo nhai tóp tép. Giờ nghĩ lại cũng thấy biết bao nhiêu kỉ niệm đã trở thành nơi để nhớ về cho những cánh chim trời bay xa.

Quán đó của chú Long, mà cũng chẳng biết là chú hay là cô vì nhìn giống con gái hơn. Thôi kệ cái đó. Cái mà tôi thèm nhất mỗi lần đi qua quán chú, cái bánh dẻo, ngoài bột trắng giữa bột đậu xanh dẻo quạnh, ăn ngon đến ngây dại. Rồi tới bánh khảo, oản, kẹo lạc, kẹo vừng, kẹo dồi… nhiều lắm. Nhìn mê ơi là mê. Mấy ông anh cấp hai thì:

- Chú Long bán cháu gói thuốc ĐIỆN BIÊN.

Anh khác thì:

- Cháu 12-6 nữa nhé!

Chú Long vừa bán vừa lắc đầu:

Ba tuổi ranh mà thuốc với chả thang, bố mẹ mày thấy đập cho nhừ người.

- Kệ cháu đi, bán nhanh có muộn học.

Mấy ông con trời ấy cầm nhanh phóng gấp. Cuộc sống nơi làng quê bình dị và rất êm đềm. Nào là dòng sông xanh biếc, bơi lội hăng say. Chợ thì đúng là mùi xa ngái ấy nghĩ lại là chảy nước miếng. Bánh xèo, bánh cục… ngon tận đỉnh.

Hồi đó có cái kẹo kéo, vừa dai vừa dài vừa ngọt. Được bố mẹ cho ít đồng là mua cái đó nhai bỏm bẻm, nhúm bạn vừa ăn, vừa nô đùa nghịch ngợm. Vang khắp thôn làng. Nhà ai không có gà gáy sáng ngủ quên, có chúng tôi gọi không lo, không khác gì đồng hồ báo thức cười nói inh ỏi. Đi học sớm lắm, toàn rủ nhau mua mấy thứ linh tinh. Mà học thì chỉ ngắm mây bay gió thổi, bởi nghèo ăn không đủ no nên đói réo ruột gan.

Cái năm mì tôm gói giấy, hồi đó mua được gói thì không khác gì bây giờ mua cân thịt bò. Hãm nước sôi cũng ngon, thơm đến vẹo cả cổ vì ngó xem nhà nào nấu. Mà ăn sống là tuyệt hảo, gói gia vị chấm thì có phải nhấm nháp cả ngày. Có đứa không có nhìn nuốt nước miếng ừng ực. Vui lắm, giờ vẫn còn thèm mà tìm không thấy, cái mùi vị đó cứ quẩn quanh lơi là nơi đầu mũi.

Quán nhỏ đó tụm năm tụm ba nói chuyện lúc tan học về:

- Này , mai anh em đi bắt cua ốc hay đi tát vũng không

- Có chứ

- Đi mà kiếm cái bỏ vào miệng tuần sau

Mấy ông cứ om xòm. Chú Long nhắc ngay:

- Mấy thằng ăn chịu xở mà trả tiền đi.

- Gớm mới được mấy tuần mà chú lại hỏi.

Anh Huy đội trưởng đội ăn vặt nhanh nhảu trả lời

Chú lắc đầu:

- Mấy ông tướng, mai có được con cá chuối nào mang chú con rồi chú trừ cho.

- À cá rô, chạch cũng được. Bận không đi chợ mua gì ăn đang thèm mấy thứ đó.

Nhóm nhao nhao:

- Vâng, thưa đại ca.

Đúng là tếu táo. Cười nói ầm làng, khắp cả bốn phương.

Ngày cũ đã qua, nhiều lúc nghĩ sao hồi đó nhỏ mà lại hút thuốc thì thật là nguy hiểm nhưng vùng quê nghèo mà ở quê bố mẹ bận bịu đồng áng quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời nên không hay để ý được. Rồi những lần lấy tiền của bố mẹ đi ăn quà, những trận roi đau. Có lẽ vì thế sau này lớn có nhận thức tốt, thấy ai cũng có cuộc sống tốt lành.

Bây giờ quán lá ven đường không còn, do cơ chế thị trường. Siêu thị hàng quán nhiều không đếm xuể. Quán lớn quán bé mọc lên như nấm. Chú Long cũng tuổi cao, không có gia đình sống một mình trong căn nhà cũ của bố mẹ. Ngày ngày đi bán rau ở chợ kiếm sống qua ngày.

Cuộc sống đôi khi có những kỉ niệm, những trò vụng dại, đã in sâu trong trái tim của chúng tôi. Năm tháng sau này dù quá khứ đã lùi xa. Vẫn nhớ về những ngày tháng tươi vui ấy. Để nhắc nhở về một miền quê, quán nhỏ ven đường, những khuôn mặt thân quen. Không dễ gì để có thể tìm lại nụ cười hồn nhiên.

Dòng đời thì cứ trôi, con người thì càng ngày càng già đi, suy nghĩ cũng đầy nếp nhăn. Không biết có ai còn thời gian nhớ về quán nhỏ đấy không. Có thể nơi đó không phải là cánh đồng thơ mộng, là trường học thân yêu. Nhưng cũng không thể quên trong tâm trí suốt cuộc đời của mình như dòng sông quê lúc xanh lúc đục vậy.


Bình luận của bạn
(*) Nội dung bắt buộc cần có
Bình luận
Xem thêm bình luận

Nhập thông tin của bạn

Đảo Santorini - “Thiên đường nơi hạ giới”

Đảo Santorini - “Thiên đường nơi hạ giới”

Đảo Santorini được xem như viên ngọc lớn nhất của vùng biển Aegean, nằm cách Hy Lạp khoảng 200km về phía đông nam. Hòn đảo của những câu chuyện thần thoại Hy Lạp luôn khiến du khách bị mê hoặc bởi màu xanh quyến rũ và vẻ đẹp yên bình trên bãi biển.

Võ Tắc Thiên Lưu Hiểu khánh gây sốt với nhan sắc trẻ trung ở tuổi U70

Võ Tắc Thiên Lưu Hiểu khánh gây sốt với nhan sắc trẻ trung ở tuổi U70

Xuất hiện tại môt sự kiện, cộng đồng mạng hết sức bất ngờ với nhan sắc trẻ trung, khác xa tuổi thực của Lưu Hiểu Khánh.

Cây cầu cạn có trụ cầu cao nhất Việt Nam

Cây cầu cạn có trụ cầu cao nhất Việt Nam

Cầu Móng Sến (thuộc địa phận thị xã Sa Pa, Lào Cai), nằm trên Quốc lộ 4D, là cây cầu trên cạn có trụ cầu cao 83m, có ý nghĩa then chốt trong xây dựng tuyến đường kết nối cao tốc Nội Bài - Lào Cai đến Khu du lịch quốc gia Sa Pa.

Hàn Quốc trở thành thị trường du lịch lớn nhất của Việt Nam

Hàn Quốc trở thành thị trường du lịch lớn nhất của Việt Nam

Hàn Quốc đã trở thành thị trường lớn nhất của ngành du lịch. Trong 7 tháng đầu năm nay, đã có 196.200 lượt khách từ xứ sở kim chi đến Việt Nam.

Quán đóng cửa vì mất mặt bằng, khách bỏ 69 tỷ mua cả tòa nhà vì tiếc đồ ăn ngon

Quán đóng cửa vì mất mặt bằng, khách bỏ 69 tỷ mua cả tòa nhà vì tiếc đồ ăn ngon

Trường hợp này quả là một lời đáp đầy sinh động cho câu hỏi “tiền nhiều để làm gì”.

'Viên ngọc xanh vùng Caribbea' nổi tiếng với những điểm nhấn khác lạ

'Viên ngọc xanh vùng Caribbea' nổi tiếng với những điểm nhấn khác lạ

Được mệnh là “Viên ngọc xanh vùng Caribbea”, những ngày tháng 8 này Jamaica thu hút nhiều khách du lịch đổ tới để tận hưởng bầu không khí đặc biệt dịp kỷ niệm Quốc khánh lần thứ 60 của đảo quốc sở hữu nhiều điểm nhấn khác lạ này.

Người dân quê Bác khá giả nhờ trồng sen

Người dân quê Bác khá giả nhờ trồng sen

Ngoài việc tạo ra cảnh quan xanh mát, làm nên vẻ đẹp riêng, việc trồng sen ở quê Bác còn đem lại hiệu quả kinh tế cao giúp người dân khấm khá trên chính mảnh đất quê hương mình